29/10/12

HALLOWEEN



Đến mùa Halloween rồi!
Lễ hội này có nguồn gốc ở Châu Âu và phổ biến trong cộng đồng Kito giáo, nó là dịp để người Dương gặp người Âm hay còn gọi là Âm Dương giao hòa và người Dương phải cải trang thành Ma để tránh bị trêu ghẹo. Hình ảnh những con ma nhỏ đi gõ cửa mọi nhà để xin kẹo ( Cho kẹo hay bị ghẹo??) giống như các Cô Hồn dịp rằm tháng 7 của ta?!!
Nó cũng là cột mốc chấm dứt mùa Hè Thu, chuẩn bị bước sang mùa Đông băng giá.
...
Hỏi ông bạn Gu văn Gồ thì biết tuốt!
 Mới buổi tối ngày hôm qua, lần đầu tiên tôi được dự một buổi lễ Halloween. Dự một cách bất đắc dĩ vì phải đi theo để trông Cu Tí.
Đã lâu lắm rồi tôi mới được tham dự một Lễ Hội. Quả thật có nhiều cảm xúc.
Cái "Lễ Hội Ma" này thoạt nhìn có vẻ như là nơi vui chơi của những kẻ thích cảm giác rùng rợn. Tuy nhiên tiếp xúc mới thấy Thế Giới Ma có nhiều cái hay ho ra phết. Ma cũng có nhiều loại.
Chả thế mà Hary Porter đã hấp dẫn bao nhiêu độc giả từ già tới trẻ!!
Còn theo một người bạn của tôi thì: "Chơi với Ma nhiều khi còn đơn giản và đỡ tốn kém hơn chơi với Thần?!!" và " Ma nữ" thì rất hấp dẫn!
Chúc cả nhà một mùa Halloween vui vẻ và hạnh phúc!!

Cướp biển

Giao lưu


Một bữa tiệc rùng rợn

10/10/12

CHÚT ƯỚC MƠ NGÀY THƠ DẠI ( Bài Của Dương)

                               
 Lúc còn nhỏ ai cũng từng ước mơ khi lớn lên, mình sẽ làm một nghề nào đó. Nếu ai đã từng đọc cuốn “Đường phố người con út” ắt sẽ mong mình trở thành nhà thiết kế máy bay hay thuyền trưởng. Còn nếu ai đã đọc cuốn “Không gia đình” chắc sẽ mong mình trở thành nghệ sỹ xiếc đường phố.

Còn em, mơ ước thủa nhỏ là trở thành một người sửa chữa hàng điện tử, trong mắt em, người thợ sửa điện tử thật tài giỏi và được trọng vọng.
Các bác cứ tưởng tượng một ngày kia bỗng dưng cái “đài” gặp trục trặc, điều này ắt là làm bác lo đến mất ăn mất ngủ, và bác cần phải hỏi thăm bất kỳ ai có thể hỏi để tìm được một người thợ sửa điện tử, và quả thật, tìm được một bác sửa điện tử còn khó hơn là tìm con sao la gì đó trong sách đỏ.
 

Cuối cùng, qua một chuỗi giới thiệu, bố em cũng thở phào vì tìm được một bác thợ. Một buổi tối bố em đã đạp xe tới khu tập thể của bác ấy, phải nói là bác ấy nổi tiếng tới mức nghe tên thôi từ anh bơm xe ngoài đầu ngõ tới cô bán vé xổ số đều đọc vanh vách số nhà. Thậm chí có cô công nhân vệ sinh còn dắt bố em vào tận cửa.
Do bác ấy có việc chính ở một cơ quan nào đó, cả tuần 6 ngày đi làm, chỉ sửa chữa vào buổi tối những lúc rảnh rỗi, nên bác ấy hẹn bố em chiều tối thứ bẩy sẽ đến sửa.
Bố mẹ em tíu tít chuẩn bị đón khách. Em thấy bố cởi trần, mồ hôi nhễ nhại tra dầu vào chiếc quạt. Còn mẹ em thì rán cá và rang lạc, rồi mẹ lấy ra chiếc âu sành, cho hẳn 2 thìa mỡ đặc và đổ thật nhiều tóp mỡ từ cái cặp lồng mất quai vào xào rau muống, ghế cơm xong, mẹ cẩn thận vặn nhỏ lửa chiếc bếp dầu và lấy giấy xi măng lót vào vung cơm cho kín. Bố đưa cho em một tờ tiền giấy để đi mua một gói chè mà thường người ta gói vào miếng giấy báo lượng chè đủ để pha một ấm. Bố mẹ đều nói rằng hôm nay làm cơm để đãi khách, dặn em phải chu đáo.
Bác thợ đến…
Bác trạc ngoài 50, tóc hơi bạc và người đậm, bác đi chiếc xe Pha-vô-rít cao, có một hộp vuông bằng cao su treo một bên ở ghế sau. Từ trong nhà em đã nghe bác hỏi thăm những người hàng xóm đang xếp hàng hứng nước ở máy nước công cộng ngoài sân khu tập thể nhà em. Rồi bác dựa chiếc xe vào cửa, mở cái hộp cao su lấy ra một cái túi bạt và gọi bố em.
Bố em khoác vội cái áo may-ô vào và chạy ra đón khách. Hai bên chào hỏi nhau rồi bố em mời khách ngồi vào bàn, rót trà từ chiếc ấm ủ trong giỏ mây ra mời khách.
 
Bác thợ hỏi tình trạng của chiếc “đài”, rồi bác bật thử… Cả nhà em nín thở….
Bác bê chiếc đài xuống và mở túi đồ ra, bác lôi ra nào là mỏ hàn, nào đồng hồ, nào thiếc và cả một cục nhựa thông to tướng, bác tiếp tục lấy ra mấy cái hộp nhôm và la liệt tô vít, panh gắp…

Bác lấy tô vít tháo chiếc “đài” ra
Bác cắm mỏ hàn vào, mỏ hàn của bác thật đẹp, nó trông hơi giống khẩu súng mầu cam, có cả bóng đèn nhỏ ở đầu. Bác có một cái đèn hình quả nhót gắn vào cái cọc để soi.
Bác cắm dây vào cái đồng hồ, rồi bắt đầu đo đạc…
Bác mở mấy cái hộp nhôm ra, lấy vài linh kiện rồi hàn vào mạch điện, bác bật thử…
Bố em ngồi im như thể nói ra điều gì sẽ làm cho cái đài hỏng nặng thêm, em chăm chú quan sát bác làm việc, quả thực em thấy cái đồng hồ hay hay, cái mỏ hàn có chữ Czechoslovakia thật bí hiểm.
Nửa giờ trôi qua…
Bác ngừng đo đạc hàn đính, bác rút trong túi áo bay ra một bao thuốc “Điện Biên” bao bạc, bố em vội sai em đi lấy bao diêm…
Mẹ em đã pha hai cốc nước chanh mang lên, nhìn mầu nước em biết ngay là mẹ đã mang lọ đường trắng ra pha, thay vì đường đỏ như thỉnh thoảng mẹ pha cho bọn em.
Bác thợ tiếp tục đo đạc..
Trời tối dần
Bố em xoa tay vào nhau, giọng rất trịnh trọng mời bác dừng tay dùng cơm. Bố bắt em phải lấy chiếc khăn mặt mới và bê chậu nước ra cho bác rửa mặt và rửa tay.
Mẹ em bê mâm cơm ra. Bác và bố em ngồi ăn cơm, uống bia với lạc, bố em liên tục gắp cá rán vào bát của bác. Bố còn xoay hẳn cái quạt đang chĩa vào người bố sang chỗ bác…

Ước gì lớn lên, em làm thợ điện tử…