Lúc còn nhỏ ai cũng từng ước mơ khi lớn lên, mình sẽ làm một nghề nào
đó. Nếu ai đã từng đọc cuốn “Đường phố người con út” ắt sẽ mong mình trở thành
nhà thiết kế máy bay hay thuyền trưởng. Còn nếu ai đã đọc cuốn “Không gia đình”
chắc sẽ mong mình trở thành nghệ sỹ xiếc đường phố.
Còn em, mơ ước thủa nhỏ là trở thành một người sửa chữa hàng điện tử, trong mắt
em, người thợ sửa điện tử thật tài giỏi và được trọng vọng.
Các bác cứ tưởng tượng một ngày kia bỗng dưng cái “đài” gặp trục trặc, điều này
ắt là làm bác lo đến mất ăn mất ngủ, và bác cần phải hỏi thăm bất kỳ ai có thể
hỏi để tìm được một người thợ sửa điện tử, và quả thật, tìm được một bác sửa
điện tử còn khó hơn là tìm con sao la gì đó trong sách đỏ.
Cuối cùng, qua một chuỗi giới thiệu, bố em cũng thở phào vì tìm được một bác
thợ. Một buổi tối bố em đã đạp xe tới khu tập thể của bác ấy, phải nói là bác
ấy nổi tiếng tới mức nghe tên thôi từ anh bơm xe ngoài đầu ngõ tới cô bán vé xổ
số đều đọc vanh vách số nhà. Thậm chí có cô công nhân vệ sinh còn dắt bố em vào
tận cửa.
Do bác ấy có việc chính ở một cơ quan nào đó, cả tuần 6 ngày đi làm, chỉ sửa
chữa vào buổi tối những lúc rảnh rỗi, nên bác ấy hẹn bố em chiều tối thứ bẩy sẽ
đến sửa.
Bố mẹ em tíu tít chuẩn bị đón khách. Em thấy bố cởi trần, mồ hôi nhễ nhại tra
dầu vào chiếc quạt. Còn mẹ em thì rán cá và rang lạc, rồi mẹ lấy ra chiếc âu
sành, cho hẳn 2 thìa mỡ đặc và đổ thật nhiều tóp mỡ từ cái cặp lồng mất quai
vào xào rau muống, ghế cơm xong, mẹ cẩn thận vặn nhỏ lửa chiếc bếp dầu và lấy
giấy xi măng lót vào vung cơm cho kín. Bố đưa cho em một tờ tiền giấy để đi mua
một gói chè mà thường người ta gói vào miếng giấy báo lượng chè đủ để pha một
ấm. Bố mẹ đều nói rằng hôm nay làm cơm để đãi khách, dặn em phải chu đáo.
Bác thợ đến…
Bác trạc ngoài 50, tóc hơi bạc và người đậm, bác đi chiếc xe Pha-vô-rít cao, có
một hộp vuông bằng cao su treo một bên ở ghế sau. Từ trong nhà em đã nghe bác
hỏi thăm những người hàng xóm đang xếp hàng hứng nước ở máy nước công cộng ngoài
sân khu tập thể nhà em. Rồi bác dựa chiếc xe vào cửa, mở cái hộp cao su lấy ra
một cái túi bạt và gọi bố em.
Bố em khoác vội cái áo may-ô vào và chạy ra đón khách. Hai bên chào hỏi nhau
rồi bố em mời khách ngồi vào bàn, rót trà từ chiếc ấm ủ trong giỏ mây ra mời
khách.
Bác thợ hỏi tình trạng của chiếc “đài”, rồi bác bật thử… Cả nhà em nín thở….
Bác bê chiếc đài xuống và mở túi đồ ra, bác lôi ra nào là mỏ hàn, nào đồng hồ,
nào thiếc và cả một cục nhựa thông to tướng, bác tiếp tục lấy ra mấy cái hộp
nhôm và la liệt tô vít, panh gắp…
Bác lấy tô vít tháo chiếc “đài” ra
Bác cắm mỏ hàn vào, mỏ hàn của bác thật đẹp, nó trông hơi giống khẩu súng mầu
cam, có cả bóng đèn nhỏ ở đầu. Bác có một cái đèn hình quả nhót gắn vào cái cọc
để soi.
Bác cắm dây vào cái đồng hồ, rồi bắt đầu đo đạc…
Bác mở mấy cái hộp nhôm ra, lấy vài linh kiện rồi hàn vào mạch điện, bác bật
thử…
Bố em ngồi im như thể nói ra điều gì sẽ làm cho cái đài hỏng nặng thêm, em chăm
chú quan sát bác làm việc, quả thực em thấy cái đồng hồ hay hay, cái mỏ hàn có
chữ Czechoslovakia
thật bí hiểm.
Nửa giờ trôi qua…
Bác ngừng đo đạc hàn đính, bác rút trong túi áo bay ra một bao thuốc “Điện
Biên” bao bạc, bố em vội sai em đi lấy bao diêm…
Mẹ em đã pha hai cốc nước chanh mang lên, nhìn mầu nước em biết ngay là mẹ đã
mang lọ đường trắng ra pha, thay vì đường đỏ như thỉnh thoảng mẹ pha cho bọn
em.
Bác thợ tiếp tục đo đạc..
Trời tối dần
Bố em xoa tay vào nhau, giọng rất trịnh trọng mời bác dừng tay dùng cơm. Bố bắt
em phải lấy chiếc khăn mặt mới và bê chậu nước ra cho bác rửa mặt và rửa tay.
Mẹ em bê mâm cơm ra. Bác và bố em ngồi ăn cơm, uống bia với lạc, bố em liên tục
gắp cá rán vào bát của bác. Bố còn xoay hẳn cái quạt đang chĩa vào người bố
sang chỗ bác…
Ước gì lớn lên, em làm thợ điện tử…