7/6/12

SAU NGÀY RA TRƯỜNG

Tốt nghiệp kinh tế biển xong hắn ở nhà phụ giúp Bu bán thịt lợn. Phần vì muốn nghỉ ngơi, phần vì cũng chẳng xin được việc ở đâu cả. Gia đình hắn chẳng có ai quen biết ở ngành hàng hải.
Hắn đi học võ, đầu tiên là Thiếu Lâm do bạn của ông anh dạy, học ban đêm, được một thời gian hắn chán vì tập trong điều kiện thiếu ánh sáng và chẳng có bạn, có lớp gì. Sau đó có lần hắn được xem một buổi biểu diễn karate, thấy mấy cao thủ mang đai đen biểu diễn quyền và song đấu. Họ vừa mạnh mẽ vừa bay lượn như trong phim làm hắn mê quá và xin học Karate tại nhà văn hóa thanh niên. Lớp này do ông thầy từ Hà nội xuống mở, ông thầy là người nổi tiếng và sau này là huấn luyện viện trưởng của đội tuyển karate Việt nam.
Hồi đó có cái mốt là con zai phải biết : ghita dăm ba bài, võ tàu dăm ba miếng (văn võ song toàn, thập toàn đại bổ !!!) Hắn cũng bị cái mốt đó hấp dẫn.
Một năm sau, đùng một cái có ông thầy giới thiệu : 
Có công ty đang cần 1 thằng kỹ sư kinh tế vận tải, mày đi làm không?? 

Vâng đi chứ. Hắn hăm hở.
Hắn tới công ty gặp ông giám đốc, đem theo hồ sơ . Trụ sở Công ty gì mà vắng lặng, đìu hiu. Hỏi ra thì mới biết công ty làm ăn thua lỗ, giám đốc bị kỷ luật . Trên Hà nội mới cử một ông Phó tổng gì đó xuống cơ cấu lại.
Được rồi hôm sau đi làm.
Chú có cần xem hồ sơ của cháu không? 

Không. 

( Chắc có ông thầy giới thiệu rồi)
Công ty đó là một doanh nghiệp thuộc ngành xây dựng đường thủy chuyên về trục vớt, phá đá ngầm, xây dựng cầu cảng…
Hắn được làm kế toán trưởng của một đội sản xuất.Oai!! Ngày đó do tình hình thị trường khó khăn một số công ty yếu kém quản lý theo cách như vậy. Họ lập ra nhiều đội sản xuất không có tư cách pháp nhân, giao tài sản thiết bị, nhân công, Nếu công ty có hợp đồng thì giao việc còn không thì tự kiếm. Các đội có doanh thu thì nộp một phần về công ty…
Hắn thất vọng và tự nhủ thôi cứ làm tạm, khi nào kiếm được việc khác thì biến.
Ngày đi học hắn vừa sợ vừa ghét môn kế toán . Cứ nợ nợ, có có rắc rối quá thể. Thế mà bây giờ lại làm kế toán!! Hắn phải mua sách đọc lại từ đầu và được một số anh chị trong công ty cũng là dân kinh tế sông từ trường ra chỉ bảo. Cuối kỳ hắn cũng lên được cái bảng cân đối. Mấy người khen hắn làm chắc tay. Ông trưởng phòng kế toán còn hứa hẹn: cứ làm cho tốt rồi tao sẽ đưa về phòng kế toán công ty làm…
   
Vì là kế toán của đội sản xuất nên hắn kiêm luôn công tác hậu cần. Mua vật tư dụng cụ, theo tàu ra công trường nếu cần thiết. Hắn ghét việc kế toán nhưng những chuyến đi ấy thực sự làm hắn hạnh phúc.
Có lần đội của hắn tham gia giải phóng hàng cho một cái tàu chở than bị đắm ở Vịnh Hạ Long . Hắn phải đi theo để trông coi mấy cái sàlan than vớt từ tàu lên. Đó là chuyến công tác xa nhà đầu tiên của hắn. Hắn được ngủ giữa vịnh hạ long thơ mộng, không phải trên du thuyền mà trên sà lan chở than!!! Với hắn thế cũng quá lý tưởng. 
Hạ Long
Cũng trong chuyến công tác đó hắn được gặp lại hai cô bạn cùng khóa làm cho công ty vận tải biển. Văn phòng của họ nằm ngay bờ biển, nhìn ra vịnh Hạ Long. Tới thăm văn phòng hai cô bạn mà hắn cứ thầm ao ước: bao giờ mình mới được làm ở một công ty dư thế này !!??
Hắn vẫn vừa đi làm vừa học võ với ước mơ ngoài giờ đi làm sẽ đi dạy võ. Thầy hắn bảo ở bên Nhật người ta vẫn làm như vậy, nhiều người ban ngày đi làm văn phòng , làm business, còn ngoài giờ là những võ sư…
Hai năm sau ngày tốt nghiệp thì hắn chuẩn bị thi lấy đai đen karate. Có vẻ như ước mơ làm võ sư sắp thành.
Thế nhưng hắn trúng tuyển vào một công ty vận tải biển đúng như mong đợi và được cử vào Sài Gòn học việc.
Hắn lên máy bay vào SG lòng thầm nghĩ mấy tháng nữa về sẽ thi đai đen. Nhưng hắn đi gần hai chục năm rồi mà chưa về được. Người ta bảo hắn có số lập nghiệp xa quê hương.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét